Take All, Action. Don’t wait it happen, Make It happen

  • Flickr Photos

    Chin Scratching Short-eared Owl

    Making A Splash

    Chouette épervière -  Northern hawk owl - Surnia ulula

    More Photos
  • Tháng Mười Hai 2016
    M T W T F S S
    « Dec    
     1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    262728293031  
  • RSS Vietnamnet

    • Lỗi: có thể dòng không tin đang không hoạt động. Hãy thử lại sau.

Bài học Lịch Sử

Từ bài học lịch sử

imageviewaspx.jpg

Trung đoàn Thủ đô trong Đại đoàn Quân tiên phong 308 về lại thủ đô (10-10-1954) – Ảnh trích trong tập sách ảnh Thủ đô huyết lệ

TT –  Năm 1966, trong thư gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh 20 năm sau ngày toàn quốc kháng chiến 19-12-1946, Tổng thống Pháp Charles De Gaulle viết: “Giá như có sự hiểu biết nhau tốt hơn giữa người Việt Nam và người Pháp ngay sau Đại chiến thế giới thì đã có thể tránh được sự biến tai ác đang giằng xé đất nước Ngài hôm nay”.

Đáng tiếc là lịch sử không biết cách chia động từ “giá như”.

Cho nên, với Tổng thống Pháp F. Mitterand thì “Cuộc chiến tranh đó (tức là cuộc chiến tranh Đông Dương 1945-1954) đối với tôi mãi mãi là một sai lầm”. Năm 1993 ông đã đến tận Điện Biên Phủ để tận mắt chứng kiến di tích của cuộc chiến tranh ấy. Vào đầu tháng mười hai vừa rồi tại Hà Nội, cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton nhắc lại câu chuyện: “Sáu mươi năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Tổng thống Roosevelt đã muốn hai nước Việt – Mỹ thật sự là bạn. Quá trình này đã có những bước gập ghềnh”. Đúng là một cơ hội vàng đã bị bỏ lỡ để rồi cả hai dân tộc phải trả giá. Nhưng, “gập ghềnh” là vì cái gì? Vì cái logic nghiệt ngã trong qui luật muôn đời của kẻ mạnh.

Dân tộc ta muốn hòa hiếu, vì đó là nhu cầu để tồn tại và phát triển. Nhưng kinh nghiệm lịch sử đã cho thấy chỉ giữ được hòa hiếu khi chúng ta có đủ thực lực. Không ai cho không chúng ta sự hòa hiếu. “Chúng ta muốn hòa bình. Chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới… Không! Chúng ta thà hi sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Sáu mươi năm đã qua, bài học về thế và lực, bài học của ý chí quật cường, bản lĩnh dám chủ động tiến công và biết cách giành thắng lợi vẫn còn nóng hổi.

VN luôn muốn được là bạn của thế giới. Nhưng muốn là một chuyện, để thực hiện lại không tùy thuộc vào ý muốn và thiện chí của ta. Trước ngày toàn quốc kháng chiến một năm, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định rõ VN muốn “làm bạn với tất cả mọi nước dân chủ và không gây thù oán với một ai”, “thái độ nước VN đối với những nước Á châu là một thái độ anh em, đối với ngũ cường là một thái độ bạn bè”. Nhưng rồi cái giá phải trả để được sống hòa hiếu, để được là bạn của mọi quốc gia trên thế giới là cuộc chiến đấu gian khổ và hi sinh của nhiều thế hệ VN suốt ba mươi năm.

Cũng đúng vào thời điểm ấy, Người khẳng định: “Phải trông ở thực lực. Thực lực mạnh, ngoại giao sẽ thắng lợi. Thực lực là cái chiêng mà ngoại giao là cái tiếng. Chiêng có to thì tiếng mới lớn”. Ngẫm lại thời cuộc của một năm sau Cách mạng Tháng Tám 19-8-1945 và trước ngày 19-12-1946, càng thấy bản lĩnh chính trị của Hồ Chí Minh và Đảng của Người lèo lái con thuyền đất nước qua bao phong ba bão táp là kỳ diệu đến thế nào! Hôm nay, khi con thuyền đất nước đang giong buồm ra biển rộng, ngoái nhìn lại thác ghềnh của lịch sử, càng vững tin vào sức sống mãnh liệt của dân tộc khi được khơi nguồn, khởi động đúng lúc sẽ làm nên những kỳ tích.

Có được bản lĩnh để đưa ra quyết sách dũng cảm, táo bạo và sáng suốt ấy, vì Hồ Chí Minh tin chắc vào dân tộc mình, biết cách khởi động và đẩy tới đỉnh cao sức mạnh đó bằng đường lối đại đoàn kết dân tộc. “Hỡi đồng bào! Chúng ta phải đứng lên”. Hai tiếng “đồng bào” của Hồ Chí Minh gọi dậy không sót một ai: “Bất kỳ đàn ông đàn bà, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc, bất kỳ người già, người trẻ. Hễ là người VN thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp để cứu Tổ quốc”. Vũ khí vạn năng của “người VN” ấy là lòng yêu nước và ý chí quật cường lưu truyền trong huyết quản.

Lịch sử đã sang trang. Vận nước đang giục giã mỗi một người VN, 60 năm trước đây dám hi sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ, thì nay dám ngẩng cao đầu đón nhận những thách thức và biết cách biến thách thức thành thời cơ bứt lên xóa cái nhục của nước nghèo và kém phát triển. Trên cái nền tảng vững chắc của khối đại đoàn kết dân tộc mà chủ động tạo thời cơ và nhanh nhạy khai thác thời cơ để tạo nên thế và lực mới của đất nước.

TƯƠNG LAI

 
%d bloggers like this: